Luật thi đấu Karate-Do – P I – Luật thi đấu Kumite

0

Luật thi đấu Karate-Do – P I – Luật thi đấu Kumite karategi tokaido kumite master weiss
CHƯƠNG I
LUẬT THI ĐẤU KUMITE

Điều 1: Thảm thi đấu Kumite

1.1. Thảm thi đấu phải bằng phẳng và không có chướng ngại.

1.2. Thảm đấu hình vuông, chiều dai mỗi cạnh là 8m (đo từ mép ngoài của vạch) và cộng thêm 2m về các phía, đó là khu vực an toàn. Thảm đấu có thể làm theo dạng đài đấu với chiều cao là 1m và mỗi chiều ít nhất là 12m bao gồm cả khu vực thi đấu và khu vực an toàn.

1.3. Vạch qui định vị trí của Trọng tài chính (TTC) dài 0,5m và cách tâm thảm là 2m.

1.4. Hai vạch song song có chiều dài 1m và cách tâm thảm 1,5m là vị trí dành cho 2 đấu thủ.

1.5. Các trọng tài phụ (TTP) ngồi ở khu vực an toàn, một ngồi đối diện với TTC, còn 2 trọng tài kia ngồi ở phía sau của mỗi đấu thủ, vị trí ngồi cách 1m so với vạch vị trí (kẻ tương xứng ra ngoài thảm) cảu TTC. Mỗi TTP được trang bị 1 cờ đỏ và 1 cờ xanh.

1.6. Trọng tài giám sát (Kansa) ngồi ở 1 bàn nhỏ ngay bên ngoài khu vực an toàn, ở phía sau bên trái của TTC. Trọng tài này sẽ được trang bị 1 cờ đỏ hoặc biển hiệu và còi.

1.7. Trọng tài giám sát điểm ngồi ở bàn dành riêng và ở giữa Trọng tài ghi điểm và Trọng tài bấm giờ.

1.8. Đường viền 1m bao bọc quanh thảm phải là mầu khác so với phần còn lại của thảm.

Giải thích:

1. Tuyệt đối không đợc có tấm ngan, biển, cột quản cáo…,trong vòng 1m bên ngoài khu vực an toàn của thảm đấu.

2. Thảm sử dụng không được trơn ở mặt tiếp xúc nhưng phải có độ ma sát thấp. Thảm không dày như thảm Judo vì sẽ gây cản trở cho viẹc di chuyển. TTC phải chắc chắn phần ghép của thảm không được xê dịch trong thi đấu vì các khe jở có thể gây chấn thương và trở ngại cho vận động viên (VĐV). Mẫu thiết kế phải được công nhận bởi ƯKF (Liên đoàn Karate thế giới).

Điều 2: Trang phục chính thức

2.1. Các VĐV và trọng tài phải mặc trang phục theo quy định tại Điều luật này.

2.2. Hội đồng trọng tài (HĐTT) cóthể truất quyền bất cứ thành viên hoặc VĐV nào không tuân thủ theo quy định này.

2.2.1 Đối với trọng tài:

2.2.1.1. TTC và TTP phải mặc đồng phục do HĐTT qui định. Đồng phục này được mặc trong suốt cả giả và các buổi tập huấn.

2.2.1.2. Đồng phục chíng thức đựoc quy định như sau:

– áo vét mầu xanh đen có 2 khuy mầu bạc.

– áo sơ mi trắng cộc tay.

– Cra-vát không đựoc gắn kẹp cài.

– Quần âu mầu ghi sáng không gấp nếp ở gấu.

– Tất mầu xanh đen hoặc đen. Giầy sục đen (không buộc dây) dung trong thảm thi đấu.

– TTD hoặc TTP là nữ có thể được dùng cặp tóc.

2.2.2. Đối với VĐV:

2.2.2.1. VĐV phải mặc võ phục mầu trắng không có kẻ sọc hoặc đường viền, chỉ có biểu tượng hoặc cờ quốc gia của VĐV và nằm ở ngực trái của áo, kích thước không vượt quá 10cm mỗi chiều (100mm x 100mm). Chỉ có nhãn hiệu của nha sản xuất được may gắn lên nhưng thường ở vị trsi mà thường được chấp nhận như ở góc bên phải phía dước của áo vả dưới cạp quần. Ngoài ra VĐV có thể đeo số hiệu ở sau lưng do Ban tổ chức phát. Một VĐV đeo đai đỏ và 1 VĐV đeo đai xanh. Chiều rộng của đai khoảng 5cm và chiều dài của mỗi bên đai là 15cm tính từ đầu đến nút thắt đai.

2.2.2.2. Mặc nhiên không đúng với mục

2.2.2.1. nêu trên nhưng Ban chấp hành Liên đoàn Karate Thế giới (BCH LĐKTTG) có thể toàn quyền cho phép đeo các mác hoặcnhãn hiệu của nhà tài trợ.

2.2.2.3. áo của VĐV khi thắt chặt đai quanh thắt lưng phải có chiều dài tốt thiểu che được phần hông nhưng không đựoc dài quá 3/4 đùi. Đối với VĐV nữ có thể được mặc áo phong trắng bên trong áo thi đấu.

2.2.2.4. Chiều dài tốt đa của tay áo không được dài quá cổ tay và không được ngắn hơn nửa cẳng tay. Tay áo không được sắn lên.

2.2.2.5. Quần thi đấu phải đủ dài để che được ít nhất 2/3 cẳng chân và không được sắn lên.

2.2.2.6. Đầu tóc VĐV phải sạch sẽ, cắt ngắn để không gây trở ngại khi thi đấu. Băng quấn đầu (Hachimaki) không được phép sử dụng. Nêu như TTC nhận thấy VĐV nào tóc quá dài hoặc không sạch sẽ thi anh ta có thể bị truất quyền thi đấu. Trong thi đấu kumite cấm đeo trâm cài tóc và cặp tóc bằng kim loại, trong thi đấu kata thì được phép sử dụng.

2.2.2.7. VĐV phải cắt mong tay ngắn và không đeo đồ trang sức bằng kim loại hoặc những thứ khác mà có thể gây thương tích cho đối phương, việc sử dụng bọc răng bằng kim loại phải được sự đồng ý của TTC và bác sĩ của BTC. VĐV phải chịu hoàn toàn trách nhiệm cho bất cứ trấn thương nào xảy ra đối với bản thân.

2.2.2.8. WKF công nhận găng tiêu chuẩn dùng cho thi đấu, nhưng bắt buộc VĐV dùng găng mầu đỏ còn VĐV kia phải dùng găng mầu xanh.

2.2.2.9 Bảo vệ răng bắt buộc phải đeo.

2.2.2.10. Miếng lót và ống lót mềm bảo vệ ống quyển được phép sử dụng. Các dụng cụ bảo vệ cổ chân, mu bàn chân không được phép sử dụng.

2.2.2.11. Kính đeo bị cấm sử dụng, VĐV có thể sử dụng kính áp tròng nhưng phải chịu trách nhiệm về sự rủi ro của mình.

2.2.2.12. Cấm không được mặc quần áo hoặc sử dụng không được phép. Đối với nữ VĐV có thể được sử dụng thêm trang bị bảo vệ như trang bị bảo vệ ngực.

2.2.2.13. Tất cả các trang bị bảo hiểm phải được WKF công nhận.

2.2.2.14. Việc sử dụng băng gạc, miếng vải mềm hoặc các vật trợ giúp khắc trong trường hợp bị trấn thương phải được sự đồng ý cuả TTC dựa vào ý kiến bác sĩ của giải.

2.2.3 Đối với HLV:

Huấn luyện viên phải mặc quần áo thể thao và đeo thẻ HLV trong suốt thời gian diễn ra giải.

Giải thích:

1. VĐV chỉ được đeo 1 đai, đai đỏ là AKA và đai xanh là SHIRO. Đai chỉ trình độ VĐV không được phép đeo trong khi thi đấu.

2. Bảo vệ răng phải khít hàm. Không cho phép sử dụng bảo vệ hạ bộ dạng túi đựng mu nhựa plastic trượt bên trong, nếu VĐV bị phát hiện dùng dụng cụ này thì xem như có lỗi.

3. Có thể sử dụng các vtj như khăn cuốn đầu hoặc lá bùi là vì do tôn giáo, nhưng nếu muốn mắc các trang phục không được phép đều phải báo cáo HĐTT trước khi gải diễn ra. HĐTT sẽ xem xét từng trường hợp một cách thoả đáng. Sẽ không xem xét những người mới nộp danh sách trong ngày mà muốn thi đấu.

4. Nếu VĐV vào thảm thi đấu mà ăn mặc không hợp lệ, VĐV này không bị truất quyền ngay, thay vào đó sẽ được cho 1 phút để sửa sang lại trang phục.

5. Nếu HĐTT đồng ý, các trọng tài có thể được phép cởi áo vết.

Điều 3: Tổ chức thi đấu kumite  

3.1. Một giải thi đấu karate có thể bao gồm thi đấu kumite và thi đấu kata. Thi dấu kumite có thể chia ra theo hạng cân và vô địch tuyệt đối. Các hạng cân được chia ra theo các trận đấu.

3.2. Trong thi đấu cá nhân không được phép thay bằng VĐV khác..

3.3. VĐV tham gia nội dung cá nhân hay đồng đội mà không có mặt khi được gọi thì sẽ bị truất quyền thi đấu (Kiten) ở nội dung đó.

3.4. Trong các trận thi đấu đồng đội, mối đội phải có số VĐV là số lẻ. Đồng đội nam gồm 7 VĐV với 5 người thi đấu chính cho 1 vòng đấu. Đồng đội nữ gồm 4 VĐV với 3 người thi đấu chinh cho 1 vòng đấu.

3.5. Các VĐv đều là thành viên của đội. Không cố định VĐV dự bị.

3.6. Trước mỗi trận đấu, đại diện mỗi đội phải nộp lên bàn thư ký một danh sách đăng ký chính thức ghi rõ họ tên và thứ tự thi đấu của các thành viên trong đội. Các VĐV thi đấu đồng đội được chọn ra từ 7 hoặc 4 thành viên của đội, thứ tự thi đấu của các thành viên có thể được thay đổi ở mỗi vòng đấu, miễn sao thứ tự thi đấu mới phải được thông báo trước nhưng một khi đã được thông báo rồi thì sau đó nó sẽ không được thay đổi cho đến khi vòng đấu kết thúc.

3.7. Một đội sẽ bị truất quyền thi đấu nếu như bất cứ thành viên nào hoặc HLV của đội thay đổi thành phần đội hoặc thứ tự thi đấu của thành viên trong đội mà không được đăng ký bằng văn bản trước khi vòng đầu diễn ra.

Giải thích:

1. Một vòng đấu là từng giai đoạn riêng biệt của giải nhằm để cuối cùng xác định ai được vào chung kết. Trong vòng đấu loại đầu tiên sẽ loại ra 50% VĐV tính cả những VĐVđược ưu tiên. Điều này có nghĩa vòng đấu được xem như tương đương với 1 giai đoạn đấu loại hay là repechage. Thi đấu bằng chách loại trực tiếp (round robin) có nghĩa là trong 1 vòng đấu tất cả các VĐV sẽ phải đấu 1 trận.

2. Dùng tên của VĐV sẽ gặp khó khăn trong việc phát âm và định danh nên số đeo của giải sẽ được phát và sử dụng.

3. Khi xếp hàng trước trận đấu mỗi đội sẽ đưa ra những VĐV được đăng ký chính thức của mình. Các VĐV dự bị và HLV sẽ ngồi ở khu vực dành riêng cho họ.

4. Bản đăng ký thứ tự thi đấu của của VĐV phải do HLV hoặc 1 VĐV trong đội được chỉ định nộp. Nếu có HLV nộp thì phải có chức danh rõ ràng nếu không có thể sẽ bị từ chối. Bản đăng ký bao gồm tên quốc gia, CLB, màu đai được phát cho đội trong trận đấu đó và thứ tự thi đấu của các thành viên, có cả tên và số đeo của VĐV cùng chữ ký do HLV hoặc người được chỉ định ký.

5. Nếu do sai sót trong danh sách đăng ký thi đấu đã nộp, một VĐV không đúng lượt lên thi đấu thì không cần biết kết quả trận đấu thế nào, trận đấu này sẽ bị huỷ bỏ và coi như không có. Để tránh những sai sót như vậy, VĐV phải xác nhận (ký tên) chiến thắng của mình tại bàn thư ký trước khi rời thảm đấu.

Điều 4: Tổ trọng tài

4.1. Tổ trọng tài cho mỗi trận đấu gồm 1 trọng tài chính (Shusshin), 3 trọng tài phụ (Fukushin) và 1 trọng tài giám sát (Kansa).

4.2. Ngoài ra để các trận đấu diễn ra 1 cách thuận lợi phải có thêm trọng tài thời gian (bấm giờ), phát thanh viên, tròng tài ghi điểm, giám sát ghi điểm.

Giải thích:

1. Bắt đầu 1 trận kumite, TTC đứng mgoài mép của thảm đấu. Bên trái của TTC là các TTP 1 và 2 còn bên phải của TTC là trọng tài Kansa và TTP thứ 3.

2. Sau khi tổ trọng tài và các đấu thủ cúi chào nhau theo đúng nghi thức, TTP lùi lại một bước, các TTP và trọng tài Kansa quay lại, tổ trọng tài chào nhau rồi tất cả về vị trí của mình.

3. Khi thay đổi tổ trọng tài, tổ trọng tài cũ bước lên một bước và quay sau, đối mặt với tổ trọng tài mới. Hai tổ trọng tài cúi đầu chào nhau theo khẩu lệnh của TTC của tổ mới và theo một hàng dọc quay mặt cùng hướng rồi rời khỏi khu vực thi đấu.

4. Khi thay đổi một TTP, trọng tài mới sẽ đi đến chỗ trọng tài cũ, họ chào nhau và thay đổi vị trí.

Điều 5: Thời gian của trận đấu

5.1. Thời gian của trân đấu được quy định là 3 phút đối với kumite nam tuổi trưởng thành (cả đồng đội và cá nhân) va 2 phút đối với nữ, lứa tuổi trẻ và thiếu niên.

5.2. Thời gian của trận đấu bắt đầu khi TTC ra hiệu bắt đầu và dừng lại khi TTC hô “Yame”.

5.3. Trọng tài thời gian sẽ ra hiệu bằng tiếng cồng hoặc chuông điện để báo hiệu còn 30 giây hoặc hết giờ. Tiếng cồng “hết giờ” sẽ báo kết thúc trận đấu.

Điều 6: Ghi điểm

6.1. Điểm ghi được sẽ bao gồm như sau:

a. SANBON: 3 điểm

b. NIHON: 2 điểm

c. IPPON: 1 điểm

6.2. Điểm ghi được sẽ được đánh giá khi một kỹ thuật được thực hiện theo những tiêu chuẩn sau vào vùng ăn điểm:

a. Đòn thế đẹp

b. Tinh thần thể thao

c. Mạnh (có lực)

d. Ý thức phòng thủ (Zanshin)

e. Đúng thời điểm

f. Cự ly chuẩn

6.3. SANBON được dành cho những kỹ thuật sau:

 a. Các đòn đá Jodan

b. Quật hoặc quét ngã đối thủ nằm xuống sàn rồi bồi tiếp bằng một đòn ăn điểm.

6.4. NIHON được dành cho những kỹ thuật sau:

a. Các đòn đá Chudan

b. Các đòn đấm vào lưng

c. Các kỹ thuật liên hoàn bằng đòn tay mà mỗi đòn đều ghi được điểm.

d. Làm đối thủ mất thăng bằng và bồi tiếp một đòn ăn điểm.

6.5. IPPON được dành cho những kỹ thuật sau:

a. Chudan hoặc Jodan Tsuki

b. Uchi

6.6. Các đòn tấn công được giới hạn trong các vùng sau:

a. Đầu

b. Mặt

c. Cổ

d. Bụng

e. Ngực

f. Lưng

g. Lườn

6.7. Một kỹ thuật ăn điểm được thực hiện vào đúng lúc có hiệu lệnh dừng trận đấu thì được coi là có giá trị. Một kỹ thuật cho dù có hiệu quả nhưng được thực hiện sau khi có lệnh tạm ngừng trận đấu hoặc chấm dứt trận đấu sẽ không được tính điểm và người thực hiện có thể còn bị phạt

6.8. Không một kỹ thuật nào cho dù có chuẩn về mặt kỹ thuật sẽ không được tính điểm nếu như nó được thực hiện khi cả 2 VĐV ở ngoài thảm đấu. Tuy nhiêm nếu như một trong hai VĐV ra đòn chính xác khi vẫn còn ở trong thảm đấu và trước khi TTC hô “Yame” thì đòn đó sẽ được tính điểm.

Giải thích:

1. Kéo tóm đối thủ và quật có thể được thực hiện nhưng chỉ sau khi một kỹ thuật cơ bản (chính gốc) karate được phát ra trước, hoặc khi phản đòn định ôm quật hoặc ghì của đối thủ.

2. Để an toàn, các đòn quật mà đối thủ bị quật không được giữ; hoặc quật ngã rất nguy hiểm, hay trọng tâm của người bị quật cao hơn hông người quật thì đều bị cấm hoặc bị phạt. Ngoại trừ kỹ thuật quét chân trong karatw không đòi hỏi đối thủ phải kiểm soát (kiềm chế) trong khi thực hiện như de Ashi barai, Kouchi gari, kani waza…vv. Sau mỗi khi đòn quật được thực hiện, TTC sẽ cho phép VĐV được 2 hoặc 3 giây để thực hiện tiếp một kỹ thuật ăn điểm.

3. Một đòn đánh được coi là “đòn đẹp” có nghĩa là nó được đặc trưng bởi tính hiệu quả, hiểu theo quan niệm truyền thống của Karate.

4. Phong cách thể thao cũng là một thành tố của đòn thế đẹp và chỉ thái độ không ác ý với sự tập trung cao độ khi ra đòn ăn điểm.

5. “Đòn mạnh” nghĩa là đòn có lực và có tốc độ thể hiện ý chí rõ ràng là muốn chiến thắng.

6. Ý thức phòng thủ “Zanshin” là một tiêu chuẩn thường bị bỏ qua khi điểm được ghi. Đó là lúc mà VĐV vẫn duy trì được trạng thái tập trung, quan sát và luôn ý thức sẵn sàng trước đòn phản công của đối thủ. Anh ta không được quay mặt đi trong khi ra đòn và ngay cả sau khi ra đòn vẫn phải hướng mặt về phía đối thủ.

7. “Đúng thời điểm” nghĩa là kỹ thuật tung ra đúng lúc để đạt hiệu quả cao nhất.

8. “Cự ly chuẩn” cũng có nghĩa tương tự như kỹ thuật tung ra ở khoảng cách chính xác để đạt hiệu quả cao nhất. Vì nếu tung một kỹ thuật vào đối thủ di chuyển nhanh thì hiệu quả của đòn sẽ bị giảm xuống.

9. Khoảng cách cũng liên quan đến mục tiêu của một đòn đánh hoàn chỉnh, hoặc chạm hoặc gần chạm. Đòn đấm hoặc đá nhằm vào mục tiêu nào đó ở mặt mà còn cách 2 hoặc 3cm thì đều coi là khoảng cách chuẩn. Tuy nhiên, các đòn đấm Jodan tới mục tiêu ở khoảng cách hợp lý mà làm đối thủ không thể đỡ hoặc tránh được thì sẽ được ăn điểm miễn là đòn đánh này đáp ứng được các tiêu chuẩn khác.

10. Một đòn đánh không có giá trị vẫn là không có giá trị cho dù nó được thực hiện ở đâu và như thế nào. Một đòn đánh được thực hiện không đúng kỹ thuật và thiếu lực thì sẽ không ghi được điểm.

11. Các đòn đánh dưới đai có thể tính điểm nấu chúng ở trên phần xương mu. Cổ là vùng ăn điểm và yết hầu cũng vậy. Tuy nhiên không được phép chạm vào yết hầu, điểm có thể được tính cho đòn có khống chế và không chạm đó.

12. Một đòn đánh vào vùng xương bả vai có thể được ăn điểm. Vùng không được tính điểm chính là vai (khớp cai), chỗ nối của xương cánh tay, xương bả vai và xương đòn.

13. Tiếng cồng (chuông) báo hết giờ là chấm dứt mọi khả năng ghi điểm trong trận đấu đó, thậm chí TTC do sơ xuất không dừng ngay trận đấu. Tuy nhiên, nếu tiếng cồng không vang lên thì việc phạt sẽ không được áp dụng. Tổ trọng tài có quyền có thể áp dụng phạt VĐV rời thảm đấu sau khi trận đấu kết thúc, còn sau vị trí đó thì phải do Hội đồng trọng tài quyết định.

14. Hiếm có trường hợp Aiuchi thực sự. Không lý nào cả hai đòn trúng mục tiêu cùng một lúc và đều ghi được điểm, mà mỗi đòn đều là đòn đẹp…vv. Hai đòn có thể cùng trúng mục tiêu nhưng hiếm khi đích thực chúng cùng ghi điểm. Vì vậy, TTC không được bỏ qua Aiuchi, một tình huống mà hai đòn ra cùng một lúc, nhưng chỉ duy nhất có một trong hai đòn là thực sự ăn điểm thì chính đó không phải là Aiuchi.

Điều 7: Tiêu chuẩn để quyết định Kết quả của trận đấu được quyết định khi VĐV này dẫn cách biệt VĐV kia 8 điểm; hoặc là thời gian trận đấu kết thúc VĐV có số điểm cao hơn; hay là theo quyết định Hantei; hoặc VĐV thua do phải nhận Hansoku, Shikkaku, hay Kiken.

7.1. Khi trận đấu kết thúc với số điểm bằng nhau, hoặc không có điểm được thì người thắng cuộc sẽ được quyết định bởi việc biểu quyết của tổ trọng tài (Hantei).

Quyết định đó sẽ dựa vào những cơ sở như sau:

a. Tinh thần thái độ thi đấu và thể lực mà VĐV thể hiện trong trận đấu.

b. Ưu thế về chiến thuật và kỹ thuật.

c. VĐV nào thực hiện nhiều đòn đánh hơn.

7.2. Trong các trận đấu cá nhân, nếu kết quả là hòa thì trận đấu sẽ có hiệp phụ nhưng không quá 1 phút (Enchosen). Enchosen là hiệp phụ của trận đấu, tất cả các hình phạt và nhắc nhở trong hiệp đấu trước sẽ được chuyển sang. VĐV nào giành được điểm trước thì sẽ được công bố là người thắng cuộc. Nhưng nếu cả hai VĐV không ai giành được điểm trong hiệp phụ thì quyết định sẽ dựa vào biểu quyết cuối cùng của tổ trọng tài (Hantei). Quyết định này sẽ chỉ ra một VĐV thắng cuộc còn VĐV kia buộc phải tuân theo.

7.3. Trong thi đấu đồng đội sẽ không có hiệp phụ (Enchosen), kể cả ở các trận đấu có kết quả hòa.

7.4. Đội thắng cuộc sẽ là đội có nhiều trận thắng nhất. Có thể là cả hai đội đều có số trận thắng bằng nhau thì sau đó đội thắng sẽ là đội có nhiều điểm nhất tính cả ở những trận thắng và những trận thua.

 7.5. Nếu cả hai đội có số trận thắng và số điểm bằng nhau thì một trận đấu quyết định sẽ được tiến hành. Nếu ở trận đấu này vẫn tiếp tục hòa thì một hiệp phụ không quá 1 phút sẽ diễn ra, VĐV nào ghi được điểm trước thì sẽ chiến thắng. Kết thúc trận đấu mà vẫn khiông có điểm ghi được thì quyết định sẽ dựa vào việc biểu quyết (Hantei).

7.6. Ở thi đấu đông đội Nam, đội nào dẫn trước 3 trận thắng thì sẽ được công bố là thắng cuộc; còn ở đồng đội nữ là 2 trận thắng.

Giải thích:

1. Khi quyết định kết quả trận đấu bằng việc biểu quyết Hantei, TTC sẽ lùi ra khỏi thảm đấu hô “Hantei” rồi thổi hai hồi còi, các TTP sẽ bày tỏ quan điểm của mình bằng cờ, còn TTC cũng cùng lúc giơ tay về phía VĐV thi đấu tốt hơn. TTC thổi một tiếng còi ngắn và tiến về vị trí ban đầu rồi công bố người thắng cuộc.

2. Ở những trường hợp kết thúc hòa, TTC sẽ công bố Hikiwake và bắt đầu hiệp phụ nếu như có thể áp dụng được.

3. Ở trường hợp hiệp phụ hòa, TTC trở về vị trí ban đầu, một tay để ngang ngực, đặt khuỷu tay kia lên tạo thành một góc vuông nhằm biểu hiện sự lựa chọn quyết định của mình cho một VĐV, sau đó anh ta sẽ công bố người thắng cuộc theo cách bình thường.

Điều 8: Các hành vi bị cấm Hành vi bị cấm được chia làm hai loại: loại 1 và loại 2.

– Loại 1: (C1)

1. Các đòn đánh quá mạnh vào vùng ăn điểm và chạm vào yết hầu.

2. Các đòn đánh vào tay hoặc chân, hạ bộ, khớp hoặc mu bàn chân.

3. Các đòn tấn công vào mặt bằng kỹ thuật mở bàn tay.

4. Các đòn quăng quật nguy hiểm hoặc bị cấm, mà nó gây nên chấn thương.

– Loại 2: (C2)

1. Giả vờ hoặc cường điệu hóa chấn thương.

2. Ra ngoài thảm đấu nhiều lần (Jogai).

3. Tự gây ra nguy hiểm cho mình trong khi đuổi theo đòn để chính mình bị chấn thương, hoặc không để ý để bảo vệ hữu hiệu (Mubobi).

4. Pha đánh nhằm ngăn cản cơ hội ghi điểm của đối phương.

5. Tóm và cố tình quật ngã hoặc làm ngã đối phương mà trước đó không ra đòn tấn công cơ bản của karate, ngoại trừ khi đối thủ cố tình tóm hoặc quật trước, cũng như cấm các kỹ thuật quật có trọng tâm cao hơn hông.

6. Các đòn ôm ghì, vật, đẩy, hoặc tóm không cần thiết cà không có đòn đánh nào tiếp theo sau đó.

7. Những kỹ thuật, xét về bản chất không thể khống chế được để đảm bảo sự an toàn cho đối phương, gây nguy hiểm và những đòn tấn công không khống chế cho dù nó có chạm hay không chạm vào đối phương.

8. Tấn công bằng đầu , đầu gối, hoặc cùi chỏ.

9. Nói, hoặc chọc tức đối phương, không chịu chào đáp lễ trọng tài, những hành vi bất lịch sự, khiếm nhã đối với các quan chức trọng tài khác hoặc là những vi phạm thuộc về võ phép.

Giải thích:

1. Những kỹ thuật karate truyền thống được thực hiện hết sức có thể gây chấn thương cực kỳ nghiêm trọng, thậm chí gây tử vong. Thi đấu karate là một môn thể thao, chính vì lẽ đó một số kỹ thuật nguy hiểm phải được loại bỏ và tất cả cá đòn đánh nhất thiết phải khống chế.

Các VĐV được tập luyện có thể chịu đựng được các đòn đánh khá mạnh vào cùng bụng, còn các vùng đầu, mặt, cổ, háng, khớp là những vùng rất dễ bị chấn thương. Vì vậy, bất cứ kỹ thuật nào gây chấn thương đều bị phạt trừ khi do người bị chấn thương gây ra. Các VĐV phải thể hiện được các đòn đánh khống chế và đẹp (chuẩn). Nếu như họ không thể, nghĩa là kỹ thuật này không hợp lệ thì rõ ràng họ sẽ bị nhắc nhở hoặc bị phạt.

– Đánh chạm vào mặt

– đối với lứa tuổi trưởng thành và lứa tuổi trẻ:

2. Đối với VĐV ở lứa tuổi trưởng thành và lứa tuổi trẻ, đòn đánh không gây chấn thương, chạm nhẹ, khống chế nhưng có “chạm” vào mặt, vào đầu và vào cổ thì được phép (nhưng không phải vào yết hầu). Nếu đòn đánh chạm mà TTC cho là nặng, nhưng không đến mức làm mất khả năng giành chiến thắng của VĐV thì việc nhắc nhở (Chukoku) có thể được đưa ra.

Lần thứ 2 đánh chạm như vậy thhì sẽ bị phạt Keikoku và đối phương được một Ippon (1 điểm).

Vi phạm lần thứ 3, tiếp tục sẽ bị phạt Hansoku Chui và đối phương sẽ nhận thêm một Nihon (2 điểm).

Thêm lần vi phạm nữa thì sẽ bị truất quyền thi đấu bằng hình phạt Hansoku.

– Đánh chạm vào mặt

– đối với lứa tuổi thiếu niên:

3. Đối với lứa tuổi thiếu niên, tất cả các đòn đánh vào đầu, mặt, cổ phải tuyệt đối khống chế, chỉ cần chạm găng vào mục tiêu là tổ trọng tài sẽ không cho điểm. Các kỹ thuật đá vào đầu, mặt, cổ thì được phép chạm nhẹ (hiểu theo nghĩa “chạm vào lông chân”).

Trong trường hợp các đòn đánh chạm xem như nặng hơn mức nêu trên thì tổ trọng tài sẽ nhắc nhở hoặc phạt. Bất cứ kỹ thuật nào đánh vào đầu, mặt, cổ mà gây nên chấn thương cho dù nhẹ như thế nào thì cũng sẽ bị nhắc nhở hoặc bị phạt trừ khi lỗi do người bị chấn thương gây ra.

4. TTC không được dời mắt khi quan sát VĐV bị chấn thương. Chỉ một chút chậm chễ trong việc xét đoán thôi cũng đủ để chấn thương nhẹ như chảy máu mũi trở nên nặng hơn. Sự quan sát này sẽ phát hiện ra việc cố tình của VĐV làm cho chấn thương trở nên nặng hơn để đạt lợi thế chiến thuật, ví dụ như đánh vào mũi đã bị chấn thương hoặc chà mạnh vào mặt.

5. Những chấn thương trước khi đó có thể để lại những hậu quả nặng hơn nhiều so với mức độ các đòn đánh chạm vừa xảy ra, vì vậy các trọng tài phải cân nhắc khi đưa ra các hình phạt thích ứng đối với những đòn đánh chạm tưởng như là mạnh., ví dụ: chỉ mới bị đòn chạm nhẹ đã dẫn đến việc VĐV không thể thi đấu được do ảnh hưởng của chấn thương đã có ở trận đấu trước. Trước khi bắt đầu trận đấu, trọng tài trưởng sàn phải kiểm tra phiếu sức khỏe và phải khẳng định rằng VĐV đủ sức khỏe để thi đấu. Còn TTC thì cũng phải được thông báo nếu như một VĐV đã vừa được chữa trị chấn thương.

6. VĐV giả vờ bị chấn thương trước đòn nhẹ để cố tình làm cho TTC phạt đối phương như việc lấy tay ôm mặt, đi loạng choạng hoặc ngã không cần thiết thì ngay lập tức chính VĐV đó sẽ bị nhắc nhở hoặc bị phạt.

7. Việc giả vờ bị chấn thương mà nó không có thực là một vi phạm luật nghiêm trọng. Hình phạt Shikkaku sẽ được đưa ra đối với VĐV giả vờ chấn thương ví như hành động ngã quỵ xuống và lăn lộn trên sàn quá mức tưởng tượng mà không được chứng thực theo báo cáo của bác sĩ giải. Việc cường điệu hóa một chấn thương có thức thì ít nghiêm trọng hơn. Nhắc nhở, hoặc hình phạt sẽ được áp dụng cho việc làm này.

8. Các VĐV mà nhận hình phạt Shikkaku vì giả vờ chấn thương sẽ được đưa ra khỏi sàn thi đấu và chuyển đến người có thẩm quyền của Ủy ban Y tế của WKF giải quyết bằng cách cho tiến hành cuộc kiểm tra ngay sau đó. Ủy ban Y tế sẽ trình bản báo cáo trước khi kết thúc giải để HĐTT xem xét. Các VĐV giả vờ chấn thương sẽ phải chịu hình phạt nặng nhất kể cả đến việc bị đình chỉ thi đấu vĩnh viễn.

9. Yết hầu là vùng rất dễ bị tổn thương nên dù bị đánh chạm nhẹ nhất cũng sẽ bị nhắc nhở hoặc phạt trừ khi do lỗi của chính VĐV bị chấn thương gây ra.

10. Các kỹ thuật quật được chai làm hai loại. Trong tiềm thức của Karate, các đòn quét chân như de ashi barai, ko uchigari…vv làm cho đối phương mất thăng bằng hoặc bị quật mà không bị tóm trước và loại nữa là những đòn quật mà có kèm theo việc đối phương bị tóm hoặc giữ trong khi quật. Các đòn quật như vậy chỉ được diễn ra sau khi một kỹ thuật karate chính gốc được thực hiện trước, hoặc là khi phản đòn của đối phương tấn công, hoặc phản đòn có quật hoặc ghì đối phương. Trọng tâm của đòn quật phải không được cao hơn hông và đối phương phải được giữ an toàn trong khi bị quật. Các đòn quật từ vai trở lên như Seio nage, kata garuma…vv tuyệt đối bị cấm cũng như các đòn “hy sinh” như Tomoe nage, Sumi gaeshi…vv. Nếu đối phương bị chấn thương do đòn quật, tổ trọng tài sẽ quyết định có phạt hay không.

 11. Các đòn đánh mở tay vào mặt bị cấm vì sẽ rất nguy hiểm đến mắt của VĐV.

12. Jogai là tình huống khi chân của VĐV hoặc bất cứ phần nào của cơ thể chạm ra ngoài sàn đấu, ngoại trừ khi VĐV bị đối phương dùng sức đẩy hoặc bị quật ra ngoài sàn đấu.

13. Ở thời điểm trọng tài hô “Yame” là để quyết định nếu như có Jogai xảy ra. Nếu Aka thực hiện một đòn đánh ăn điểm và ngay sau đó bước ra ngoài thảm đấu, tiếng hô “Yame” phải xuất hiện ngay sau khi VĐV đó ghi điểm, vì vậy việc ra ngoài thảm xảy ra ngoài thời gian của trận đấu và sẽ không bị phạt. Nếu Aka thực hiện đòn đánh không thành công thì tiếng hô “Yame” sẽ không xuất hiện và việc ra ngoài thảm đấu sẽ được tính.

Nếu Shiro ra thảm ngay sau khi Aka tấn công ăn điểm thì trọng tài phải hô “Yame” ngay lập tức để cho điểm và việc Shiro ra thảm không được tính. Nếu Shiro đang (bước) ra thảm hoặc đã ra thảm đúng lúc Aka ghi điểm (Aka vẫn còn ở trong thảm) thì sẽ tính điểm cho Aka và Shiro vẫn bị phạt Jogai.

14. VĐV lùi liên tục mà không có đòn phản công hiệu quả, thà để cho đối phương nắm cơ hội ghi điểm thì anh ta sẽ bị nhắc nhở hoặc phạt. Điều này thường xảy ra trong những giây cuối cùng của trận đấu. Nếu vi phạm này xảy ra trong thời gian 10 giây cuối hoặc hơn của trận đấu thì trọng tài sẽ nhắc nhở người vi phạm. Nếu như trước đó đã có 1 lần phạm lỗi loại C2 trở lên thì các nấc hình phạt tiếp theo sẽ được áp dụng.

Tuy nhiên, nếu vi phạm xảy ra ở thời điểm ít hơn 10 giây còn lại của trận đấu thì trọng tài sẽ phạt người vi phạm lỗi Keikoku và cho VĐV kia 1 điểm Ippon. Nếu như trước đó đã có 1 lần phạm lỗi loại C2 trở lên thì anh ta sẽ phải nhận tiếp khung hình phạt kế tiếp. tuy nhiên, trọng tài phải khẳng định rằng VĐV không lùi, có chăng là vì đối phương tấn công một cách thô bạo và nguy hiểm, trong trường hợp này chính người tấn công sẽ bị nhắc nhở hoặc bị phạt.

15. Một ví dụ về Mubobi là khi VĐV lao vào tấn công liên tục mà không chú ý đến sự an toàn của bản thân. Một số VĐV thường lao theo các đòn tấn công với đài và không thể đỡ được đòn phản công của đối phương, những đòn tấn công hở như vậy chính là lỗi Mubobi và không thể ghi điểm được.

Động tác mang tính “đóng kịch” như một số VĐV thường quay lưng (mặt) lại đối phương sau khi đấm, có ý nhạo báng và chứng tỏ rằng mình vừa ghi điểm, lúc này họ quên phòng thủ và không hề để ý gì đến đối phương, mục đích của họ là nhằm thu hút sự chú ý của trọng tài đối với cú ra đòn đó. Đây rõ ràng là lỗi mubobi, người vi phạm sẽ phải chịu một chấn thương, lỗi chính là do anh ta gây nên, nên trọng tài sẽ không phạt VĐV kia.

16. Bất cứ hành vi thô lỗ, thiếu lịch sự của 1 VĐV trong đoàn có thể sẽ dẫn đến việc truất quyền thi đấu của VĐV đó, hoặc của toàn đội, thậm chí của cả đoàn ra khỏi giải.

Điều 9: Các hình phạt Nhắc nhở (Chukoku) được áp dụng cho những vi phạm nhỏ hoặc là lần đầu vi phạm.

Facebook Comments
Share.

Leave A Reply