CÚ ĐÁ TRỨ DANH

Võ sư Sáu Trừ tên thật là Ngô Văn Trừ (SN 1936, người gốc Sài Gòn). Ông sinh ra trong một gia đình bề thế, có truyền thống võ học. Thời nhỏ, biết ông mê võ nên cha ông cho ông đi thọ giáo nhiều môn phái.

Lớn lên, võ sư Sáu Trừ nghe danh thầy Chín Hóa (tên thật là Bùi Văn Hóa), sáng tổ của môn phái Thiếu Lâm Tự – Nội quyền – Tây Sơn Nhạn tại Việt Nam kiến thức võ học hơn người, là một trong 3 người nổi danh đánh hổ nên đã đến tần sư học võ.

 Thời ấy ở võ đường của tổ sư Chín Hóa đã có các tên tuổi lừng danh võ lâm như Ba Liễn, Ba Tốc, Ba Lai, Ba Vè, Ba Sửu, Nguyễn Văn Mách (Mười Mách). Họ được gọi là “ngũ tam nhất thập” của môn phái. Nhờ vào cốt cách hiếm quý, lại qua rèn giũa, trau dồi tinh hoa môn phái Thiếu Lâm tự – Nội quyền – Tây Sơn Nhạn nên chỉ sau một thời gian, Sáu Trừ đã làm rạng danh môn phái.

Thời điểm năm 1965, giới võ lâm khi nhắc đến môn phái của tổ sư Chín Hóa là phải kể đến “Nhất Hổ, Nhì Miêu, Tam Trừ, Tứ Tính”. Ý nói 4 cao thủ của Tây Sơn Nhạn gồm Lý Sơn Phi Hổ với lối đánh mãnh liệt như mãnh hổ vồ mồi, Tám Miêu với lối đánh khôn khéo, ru ngủ đối thủ rồi bất ngờ tung đòn như vũ bão, Sáu Trừ với ngọn cước “Bình Sa Lạc Nhạn” trứ danh của môn phái Tây Sơn Nhạn nhanh tựa sấm chớp, Tứ Tính với đòn gối bay nặng tựa ngàn cân giáng lên đối thủ. Ở đấu trường tự do thời ấy, 4 cao thủ của Tây Sơn Nhạn là nỗi khiếp sợ của các đối thủ.

Ngay những người còn sống như Chà Và Hương, mỗi khi nhắc lại kỷ niệm vẫn còn hừng hực trong lòng. Chà Và Hương vốn là giang hồ hảo hớn, huynh đệ chí cốt với Đại Cathay, Minh “cầu Muối”, từng một thời làm mưa, làm gió Sài Thành.Trước năm 1975, giang hồ Sài thành nổi lên như nấm sau mưa, khiến Ngụy quyền bất lực. Giai thoại về Đại Cathay, Huỳnh Tỳ, Ngô Văn Cái, Ba Thế, Minh “cầu Muối”, Sám Sò, Tín Mã Nàm, Hải Phùng Kiên, Bảy Sy, Chà Và Hương,… hẳn còn là nỗi khiếp sợ với dân Sài thành xưa.

Ông cũng là một cao thủ võ công biệt danh “cặp dao cạo” với cặp cùi chỏ linh hoạt và có độ sát thương như dao sắc lẹm, bất bại trên sàn đấu. Đã có lần Chà Và Hương nói rằng, thời đó, phàm là giang hồ thì phải có võ nghệ.

Mỗi lần đánh nhau, họ thường cử một đấu một, chỉ khi mâu thuẫn không giải quyết được mới kéo cả đám quân ra đánh . Bởi thế, ai giỏi võ thời ấy rất được trọng dụng.

Trước đây, khi nói chuyện với PV báo Người Đưa Tin, ông Chà Và Hương nói rằng, kỷ niệm không bao giờ quên đó là một lần đi chơi gặp đúng cao thủ võ công.

“Lúc ấy, tôi trai trẻ lại có máu ngao du, giang hồ nên tâm tình cũng phong lưu lắm. Có lần tôi đến Đông Tây học đường (quận 1) chơi với đám con gái. Mà đám con gái thời ấy thấy tôi cũng mê tít nên bắt chuyện làm quen.

Bỗng đâu trên lầu có một thanh niên lực lưỡng ném cái cốc xuống nhưng chẳng may lại trúng vào vai một thiếu nữ. Tức giận tôi mới ngước lên kêu “mày làm gì đó?”. Lúc ấy, người thanh niên đáp “mày cũng nói được tiếng Việt à?”. Tôi hăng máu rủ thanh niên đó xuống đất đấu một trận cho biết”, ông Chà Và Hương kể.

Lúc người thanh niên đó xuống, Chà Và Hương bị ngợp bởi đôi mắt quắc thước, dáng người đậm chất võ. Ông Chà Và Hương rút dao thủ sẵn trong người ra nhưng rồi lại đưa cho bạn giữ để thể hiện khí nam nhi.

Chà Và Hương thủ thế rồi lao vào đối thủ, rất nhanh, cao thủ kia liền tung ra cú quét trụ rồi giáng một cước vào bụng Chà Và Hương khiến ông ói và gục tại chỗ. Về sau, ông Chà Và Hương hỏi ra mới biết đó là Sáu Trừ, cao thủ của Tây Sơn Nhạn với cú đá “Bình Sa Lạc Nhạn” trứ danh.

Giai thoại về Sáu Trừ có kể cả ngày cũng chưa hết, giới võ thuật kể chỉ cần tiếp xúc với ông, người không đam mê võ thuật cũng cảm giác như có ma lực. Nói như thế không phải ông ăn nói hay mà bởi những câu chuyện ông chia sẻ rất sống động và phảng phất hào khí oanh liệt của con nhà võ.

TRẬN HUYẾT CHIẾN VỚI GIANG HỒ

Hiểu ông hơn ai hết có lẽ phải kể đến Chưởng môn đời thứ 3 – Tô Đình Thanh (biệt danh Xuyên Sơn Nhạn) của môn phái Thiếu Lâm – Nội Quyền – Tây Sơn Nhạn. Võ sư Tô Đình Thanh cũng được thọ giáo sư thúc Sáu Trừ ở ngọn cước trứ danh nên ông cũng hạ gục nhiều đối thủ trên võ đài bằng ngọn cước ấy.

Võ sư Thanh cho hay: “Con cái của sư thúc Sáu Trừ cũng đều rất giỏi võ. Nhưng chỉ tiếc sau này, họ đã thất lạc hết. Sư Thúc Sáu Trừ tạ thế tại quận 2 cách nay cũng đã 5 năm (2011) nhưng những giai thoại về ông còn vang mãi. Giới đồng môn chúng tôi biết về ông không chỉ là thần thái võ học, giai thoại oanh liệt mà còn là một cao thủ võ học mà có nhiều người tu luyện cả đời cũng khó mà đạt được. Khi sư thúc còn sống, tôi thường lui tới nên những giai thoại ông kể cứ in hằn trong tâm trí tôi như một tiểu thuyết võ hiệp lừng danh”.

Nét mặt của võ sư Tô Đình Thanh hiện rõ sự tự hào mỗi khi nhắc đến võ sư Sáu Trừ. Ông kể, thời trẻ, võ sư Sáu Trừ từng hạ gục nhiều võ sỹ quyền anh nước ngoài và không ít võ sỹ Muay Thái của Thái Lan.

Ở đấu trường tự do cùng hạng cân có thể nói võ sư Sáu Trừ là một đaị cao thủ bất bại. Không thể kể hết những chiến thắng vang dội của võ sư Sáu Trừ, nhưng một trong những trận chiến oanh liệt nhất của ông là lần diệt cả trăm tên giang hồ cộm cán náo loạn Sài thành.

bg_01_ddo26412

Thời sau năm 1975, giang hồ quận 4 vẫn còn hoành hành dữ lắm. Sư thúc Sáu Trừ có 5 người con trai, một trong số đó có lần đi chơi bên quận 4 xích mích với giới giang hồ. Sẵn có võ nghệ, người con này đã một mình ra tay đánh gục cả chục tên. Nhưng anh này đâu biết rằng đã đụng phải đàn em trùm giang hồ quận 4 là Lệ “què’ và Ve Sầu. Lúc này võ sư Sáu Trừ đã ở tuổi 60”.Võ sư Tô Đình Thanh kể: “Tiếc là tôi không thể tìm gặp được những đứa con của sư thúc Sáu Trừ bởi họ mới biết ngọn ngành sự việc. Nhưng trong những lần trò chuyện với sư thúc Sáu Trừ trước đó, tôi cũng biết sơ sơ về trận chiến oanh liệt của cha con ông với giang hồ thời đó”.

Chỉ sau hôm đó, đám giang hồ Lệ “què”, Ve Sầu đã kéo hàng trăm tên đến bao vây nhà võ sư Sáu Trừ. Đám giang hồ tuyên bố rằng, cứ mỗi 17h chiều mỗi ngày sẽ kéo quân đến giao chiến với gia đình Sáu Trừ. Thế rồi, võ sư Sáu Trừ cùng các con phải kẹp tập sách, quấn dây xích quanh người làm áo giáp giao chiến. Hết đêm thứ nhất rồi đến đêm thứ hai giao chiến, hàng trăm tên giang hồ bao vây từ 3 phía mà cha con sư thúc Sáu Trừ vẫn trụ vững.

Đến đêm thứ 3, khi đám giang hồ tới, vợ của sư thúc Sáu Trừ ra dõng dạc tuyên bố “ngã đứa nào bỏ đứa đó”, ý muốn nói nếu có đứa con nào ngã xuống thì những đứa khác phải kiên cường chiến đấu tiếp.

Nghe thế đám giang hồ khiếp vía, cha con võ sư Sáu Trừ lại có thêm nhuệ khí. Đêm ấy, thủ lĩnh Lệ “què”, Ve Sầu bị cha con Sáu Trừ đánh gục tại chỗ. Đám giang hồ lâu la tan tác. Sau trận chiến cả khu phố được phen ăn mừng, tung hô cha con Sáu Trừ vì đã dạy cho đám giang hồ một bài học.

Lúc cuối đời, võ sư Sáu Trừ còn dành tặng võ sư Tô Đình Thanh cây côn đã đánh bại lũ giang hồ lúc ông hơn 60 tuổi. Ý võ sư Sáu Trừ muốn nói với võ sư Tô Đình Thanh rằng trong sự nghiệp truyền bá võ thuật cần kiên cường, bất khuất, nếu chiến đầu vì chính nghĩa thì không bao giờ được lùi bước.

Hoàng Minh/ĐSPL